Niam să oh mi

Đang kết nối với già làng...

Cây nêu như cây sự sống trong văn hóa Kòn Cau

Cây nêu như cây sự sống trong văn hóa Kòn Cau

Chia sẻ
Đọc

Giữa chốn đại ngàn Tây Nguyên vợi vợi, nơi những dải sương mù quấn quýt bên triền núi Lang Biang huyền thoại, nơi những ngọn gió mang theo hơi thở của đất trời ngàn năm không nghỉ, có một cộng đồng đã cắm rễ sâu vào lòng đất mẹ để sinh tồn và phát triển. Đó là những người Kòn Cau – danh xưng tự hào của người Mạ và K'Ho – những người con của rừng già, những chứng nhân của một nền văn hóa thảo mộc thấm đẫm chất sử thi. Trong tâm thức của họ, vũ trụ này không phải là một cõi hoang vu vô hồn, mà là một thực thể sống động, mang hơi thở của Thần linh (Yàng, Ndu). Và ngay tại trung tâm của vũ trụ quan thiêng liêng ấy, vươn lên kiêu hãnh giữa đất trời, chính là Cây Nêu (Jơnơng hay Ndăh) – biểu tượng tối cao của sự kết nối, một 'Cây Sự Sống' thực sự của người Kòn Cau.

Trở về với thuở hồng hoang, khi trời và đất còn dính liền nhau trong một mớ hỗn mang mù mịt. Sử thi Kòn Cau kể lại rằng, thế giới mặt trời và mặt trăng của chúng ta không phải là thực thể đầu tiên được tạo ra. Mọi thứ bắt nguồn từ thế giới trên cao của K'Du dam Thang, xuyên qua các tầng cõi, giáng xuống tận những tầng địa ngục sâu thẳm trước khi được mang lên mặt đất. Tổ tiên của Kòn Cau, những vị anh hùng khai sáng như Oung Khot, Oung Khong, với sự trợ giúp của Thần linh, đã sắp đặt lại mọi thứ. Trong cái trật tự mới ấy, vị bán thần K'Iŭt - một người khổng lồ - đã dùng sức mạnh của mình để đẩy vòm trời lên cao và dùng cây Ndăh (cây Nêu) để chống trời. Kể từ khoảnh khắc thiêng liêng đó, trời và đất bị chia cắt, nhưng Cây Nêu đã trở thành trục vũ trụ, là chiếc thang duy nhất để con người nối kết với cõi trên.

Cây nêu của Kòn Cau không chỉ là một cây cột vô tri, mà là một thực thể mang linh hồn. Có hai loại cây nêu chính: Jơnơng (cây nêu lớn dùng trong các lễ hội trọng đại) và Ndăh (cây nêu nhỏ hơn). Thân cây nêu thường được làm từ cây blàng (cây gòn gai), một loài cây mang sức sống mãnh liệt của rừng nhiệt đới, vươn thẳng tắp, đâm rễ sâu vào lòng đất và bung nở những bông hoa đỏ rực như máu. Chọn cây blàng làm cây nêu, người Kòn Cau đã gửi gắm vào đó một khát vọng sinh tồn bất diệt, một sự kiên cường trước mọi giông bão của đại ngàn.

Nhìn lên cây nêu, ta như đang chiêm ngưỡng một bản tóm tắt của vũ trụ quan Kòn Cau. Trên đỉnh cao nhất của cây nêu, người xưa luôn gắn hình ảnh của một loài chim thiêng – chim ri, chim sẻ, hoặc chim đuôi cá. Huyền thoại kể rằng, chính loài chim này đã dẫn dắt tổ tiên Kòn Cau từ cõi biển khơi xa xôi, vượt qua bao sóng gió để đến với miền cao nguyên, mang theo hạt lúa và nền văn minh. Hình ảnh con chim trên đỉnh nêu là sự tri ân nguồn cội, là nỗi nhớ về cõi biển xa xăm, đồng thời là sứ giả mang lời cầu nguyện của buôn làng bay lên tới Thần linh.

Phía dưới hình tượng chim thiêng là những hình khối hình học được trang trí vô cùng công phu. Những hình ngũ giác, lục giác, bát giác có tua rua tượng trưng cho buôn làng, gia đình và từng cá nhân trong cộng đồng. Đặc biệt, hình vuông hay hình chữ nhật có tua rua (râu thần) là biểu tượng của vũ trụ quan, nơi Thần linh cai quản. Những họa tiết kỷ hà được khắc vạch trên thân nêu chính là 'tiền chữ viết' của người xưa, ghi lại những ký ức, những luật tục (Ñdring) và những khát vọng ngàn đời của con người. Đứng trước cây nêu, người Kòn Cau không chỉ thấy một vật tế tự, mà thấy cả một vũ trụ thu nhỏ, thấy quá khứ, hiện tại và tương lai của chính mình.

Trong dòng chảy văn hóa Kòn Cau, cây nêu không bao giờ đứng đơn độc. Nó gắn liền với những nghi lễ vòng đời và những lễ hội đại đồng của buôn làng, đặc biệt là Lễ Tế Thần Ăn Trâu (Lơh Yàng rơpu) hay Lễ Mừng Lúa Mới (Nhô R’hê). Mỗi dịp lễ hội, dù lớn đến đâu, người Kòn Cau cũng chỉ dựng duy nhất một cây nêu. Sự độc nhất này mang một ý nghĩa thần học sâu sắc: Nó minh chứng cho niềm tin độc thần của người Kòn Cau, hướng về một Đấng Sáng Tạo duy nhất, một Thần linh tối cao là Ndu hay Yàng. Mọi trái tim, mọi lời cầu nguyện đều quy tụ về một hướng, qua một trục duy nhất là cây nêu.

Khi tiếng chiêng cồng tấu lên những nhịp điệu trầm hùng, lay động cả đại ngàn, đó là lúc cây nêu phát huy sức mạnh tâm linh của mình. Lễ hiến sinh bắt đầu, máu của con vật tế (trâu, dê, hoặc vịt) được hiến dâng. Máu nóng – biểu tượng của sự sống thiêng liêng – được bôi lên gốc nêu, lên không gian thiêng và lên trán của những người tham dự. Lúc này, cây nêu thực sự trở thành Cây Sự Sống. Nó hút lấy sinh khí từ đất mẹ, nhận lấy sự thánh hiến từ máu hiến sinh, và vươn lên tận trời cao để mời gọi Thần linh ngự xuống.

Cây nêu là nhịp cầu nối kết ba tầng thế giới: Thế giới Thần linh bên trên, thế giới con người ở giữa, và thế giới người quá cố ở dưới lòng đất. Qua cây nêu, Yàng và các tổ tiên giáng trần để cùng chung vui, cùng thưởng thức ché rượu cần ngọt ngào, cùng nghe tiếng chiêng vang vọng và chứng giám cho lòng thành của buôn làng. Ánh sáng thiêng liêng từ cây nêu tỏa ra, xua đuổi mọi thế lực ma quỷ (Cà, Phŭt Mu), bảo vệ buôn làng khỏi dịch bệnh, thiên tai. Dưới bóng cây nêu, người Kòn Cau tay trong tay nối thành vòng xoang, mọi hận thù, chia rẽ đều được xóa bỏ. Cây nêu gom tụ sức mạnh của cộng đồng, khơi dậy tình đoàn kết, tình yêu thương bác ái – những hạt giống của sự thiện hảo đã được gieo rắc từ ngàn xưa trong văn hóa bản địa.

Khái niệm 'Cây Sự Sống' không phải là đặc quyền của riêng người Kòn Cau, mà là một nguyên mẫu tâm lý và tôn giáo phổ quát của nhân loại. Dạo bước qua các nền văn hóa cổ đại trên thế giới, chúng ta sẽ bắt gặp những biểu tượng tương đồng của cây nêu Tây Nguyên, để từ đó thấy được sự kỳ diệu trong tư duy tâm linh của con người, đồng thời làm nổi bật lên nét độc đáo của văn hóa Kòn Cau.

Nhìn về phương Bắc xa xôi, thần thoại Bắc Âu tự hào với Yggdrasil – Cây Tần Bì vĩ đại, cội nguồn của sự sống. Yggdrasil có rễ cắm sâu vào lòng đất, thân vươn qua thế giới con người và cành lá vươn tới thế giới các vị thần. Nó nối liền chín thế giới và là trung tâm của vũ trụ. Giống như Yggdrasil, Cây Nêu của Kòn Cau cũng là một Trục Vũ Trụ, nối liền ba tầng thế giới của họ. Tuy nhiên, nếu Yggdrasil chỉ tồn tại trong các bản trường ca như một thực thể thần thoại trừu tượng, thì Cây Nêu lại hiện hữu bằng xương bằng thịt, được chính bàn tay con người Kòn Cau dựng lên, đổ mồ hôi và cả máu hiến sinh để thánh hiến.

Đến với vùng Lưỡi Liềm Màu Mỡ, nền văn minh Mesopotamia cổ đại cũng tôn thờ Cây Sự Sống. Trong các bức phù điêu cổ, Cây Sự Sống Babylon thường được bảo vệ bởi các vị thần có cánh, tượng trưng cho trật tự thần thánh và sự bất tử của các vị vua. Khác với người Babylon dùng Cây Sự Sống để củng cố vương quyền và khao khát sự bất tử thể xác, người Kòn Cau dựng Cây Nêu không vì khát vọng trường sinh bất tử trên mặt đất. Trong nhân sinh quan Kòn Cau, con người sinh ra từ đất và sẽ trở về với đất, về với thế giới Âm phủ (Brah Ting, Gling Glong), nơi cái chết chỉ là sự chuyển tiếp sang một cõi sống khác. Họ dựng nêu để cầu mong sự thịnh vượng, sức khỏe và sự hòa hợp sinh thái trong hiện tại, cũng như sự đồng hành của Thần linh trong suốt kiếp nhân sinh.

Trong truyền thống Vệ Đà của Ấn Độ cổ đại, Cây Sự Sống hiện diện dưới hình bóng của cây Asvattha. Điểm đặc biệt của Asvattha là nó mọc lộn ngược: Rễ cắm trên trời, cành lá rủ xuống đất, tượng trưng cho nguồn gốc thần thánh của vạn vật và sự giáng trần của chân lý. Ngược lại, Cây Nêu của Kòn Cau lại tuân theo quy luật tự nhiên của văn hóa thảo mộc: Cắm rễ sâu vào đất mẹ và vươn ngọn lên bầu trời vợi vợi. Sự khác biệt này cho thấy người Kòn Cau rất đề cao thực tại trần thế và sự gắn bó máu thịt với đất đai, núi rừng. Họ vươn lên Thần linh từ chính đôi chân lấm bùn và đôi bàn tay chai sần vì lao động.

Đọc lại những trang đầu của Kinh Thánh, trong Vườn Địa Đàng, Cây Sự Sống được trồng ở giữa vườn, là biểu tượng của sự sống viên mãn, hiệp thông trọn vẹn với Đấng Tạo Hóa. Khi con người phạm tội, họ bị đuổi khỏi vườn và không còn được hái quả từ Cây Sự Sống. Sự khao khát trở lại Vườn Địa Đàng, khao khát được nối kết lại với Đấng Tạo Hóa là một động lực sâu xa của tôn giáo. Cây Nêu của người Kòn Cau chính là biểu hiện rực rỡ của sự khao khát đó. Nó là nỗ lực của con người miền sơn cước muốn thiết lập lại cầu nối với Thần linh, muốn được 'Thần linh ở cùng' (Yàng rềp) và 'ở gần Thần linh' (rềp Yàng). Trong bóng dáng của Cây Nêu, chúng ta có thể thấy những hạt giống chân lý đã được gieo rắc vào văn hóa bản địa.

Khi đặt Cây Nêu của Kòn Cau cạnh những biểu tượng Cây Sự Sống của thế giới cổ đại, chúng ta mới thấy hết giá trị nguyên sơ và độc đáo của nó. Rất nhiều nền văn hóa đã để cho Cây Sự Sống của họ hóa thạch trong các đền đài, văn bản, hoặc bị thể chế hóa. Nhưng đối với Kòn Cau, Cây Nêu vẫn giữ nguyên được 'hơi thở thảo mộc', vẫn là một phần của núi rừng, mang đậm tính nguyên thủy và sự gắn kết sinh thái.

Hơn thế nữa, Cây Nêu không chỉ mang ý nghĩa tôn giáo mà còn là biểu tượng của tinh thần phản kháng và ý chí độc lập của người Kòn Cau. Trong dòng lịch sử, khi đế chế Champa hay Angkor mở rộng ảnh hưởng, nhiều bộ lạc đã bị đồng hóa hoặc khuất phục. Nhưng người Mạ, với tính cách can trường và tự tôn tộc người sâu sắc, đã quyết giữ gìn sự tinh túy của văn hóa Kòn Cau, không chịu cúi đầu. Dưới bóng Cây Nêu, họ thề nguyền đoàn kết, bảo vệ đất đai, bảo vệ không gian sinh tồn và những giá trị truyền thống được Thần linh trao gửi.

Bước vào xã hội hiện đại, những luồng gió của quá trình thế tục hóa đang quét qua đại ngàn Tây Nguyên. Những ngôi nhà dài truyền thống thưa vắng dần, tiếng chiêng cồng có lúc bị lấn át bởi những thanh âm xô bồ của nhịp sống mới. Những người trẻ Kòn Cau bị cuốn vào vòng xoáy của vật chất, đôi khi quên mất con đường trở về cội nguồn. Cây Nêu, trong một chừng mực nào đó, đang đứng trước nguy cơ chỉ còn là một hiện vật trưng bày, mất đi tính linh thiêng và vai trò nối kết vũ trụ. Đứng trước thực trạng đó, việc tìm về ý nghĩa đích thực của Cây Nêu như Cây Sự Sống là một hành trình 'uống nước nhớ nguồn' đầy cấp thiết. Lắng nghe tiếng vọng từ Cây Nêu là lắng nghe lời răn dạy của tổ tiên về lòng biết ơn Thần linh, về sự tôn trọng thiên nhiên, và về sự gắn kết cộng đồng.

Tây Nguyên sẽ không còn là Tây Nguyên nếu thiếu vắng tiếng chiêng, thiếu hơi men rượu cần và thiếu bóng dáng sừng sững của Cây Nêu. Cây Nêu của Kòn Cau không phải là tàn tích của một quá khứ xa xôi, mà là một thực tại sống động, một Cây Sự Sống đã, đang và sẽ tiếp tục truyền nhựa sống cho cộng đồng. So sánh với các nền văn hóa cổ đại, ta tự hào nhận ra rằng tư duy triết học, vũ trụ quan và nhân sinh quan của người Kòn Cau vô cùng phong phú, sâu sắc và mang tầm vóc nhân loại. Những con người giản dị, vác gùi lên rẫy mỗi ngày ấy, lại tàng trữ trong mình một hệ thống niềm tin vĩ đại về cội nguồn vũ trụ và đích đến của nhân sinh. Khi mặt trời khuất sau rặng Lang Biang, khi ngọn lửa thiêng bùng lên giữa sân nhà dài, soi bóng Cây Nêu in hình lên nền trời đêm đầy sao, đó là lúc người Kòn Cau thấy mình không đơn độc. Họ đứng đó, giữa trục vũ trụ, được Thần linh che chở, được tổ tiên đồng hành. Và Cây Nêu – Cây Sự Sống của đại ngàn – sẽ mãi xanh tươi, vươn cao như một bản trường ca bất tử, hát mãi bài ca về sự sống, tình yêu và niềm tin của người Kòn Cau trên mảnh đất bazan huyền thoại.


Chia sẻ

Bình luận

0
Đang tải bình luận...

Viết bình luận

Các bài viết khác

Đang tải bài viết...

Tin Giáo Hội

Đang tải tin mới...

    Video Giáo phận

    Mở YouTube

    Đang tải video...

    Danh sách phát YouTube
    Danh sách chờ phát Đang tải...
      Âm thanh

      Đang kết nối dữ liệu...

      Đang lấy danh sách audio

        Truyện cổ thế giới

        Mở YouTube
        Đang tải danh sách video...